Suy niệm

Rítpa – người canh giữ trên tảng đá

Rítpa – người canh giữ trên tảng đá

Giữa những trang sách Sa-mu-en, có một câu chuyện gần như bị lãng quên: chuyện bà Rít-pa, một người thiếp của vua Sa-un (2 Sm 21,1-14).

Nạn đói kéo dài ba năm giáng xuống Ít-ra-en. Để chuộc lại lỗi xưa của vua Sa-un, bảy người con cháu ông bị trao nộp và bị xử tử; thi thể phơi trần trên đồi, không mồ, không chôn cất. Trong bảy người ấy, có hai đứa con trai của Rít-pa.

Rồi người mẹ ấy làm một điều mà không luật lệ nào buộc bà phải làm. Bà lấy một tấm vải thô trải trên tảng đá, và ở lại đó. Từ đầu mùa gặt cho đến khi mưa đổ xuống — nhiều tháng ròng rã — bà canh giữ những thi thể kia: ban ngày đuổi chim trời, ban đêm xua thú dữ, không để một con vật nào chạm đến con mình và những người xấu số.

Không có phép lạ nào ở đây. Không thiên thần, không tiếng nói từ trời. Chỉ có một người đàn bà, một tảng đá, và một tình yêu không chịu bỏ cuộc — ngay cả khi chẳng còn gì để cứu, ngay cả khi đối tượng của tình yêu ấy đã chết.

Nhưng chính sự trung tín thầm lặng ấy đã lay động cả một vị vua. Khi vua Đa-vít nghe biết việc Rít-pa đã làm, ông đi thu nhặt hài cốt của Sa-un, của Giô-na-than và của những người bị xử tử, rồi an táng họ tử tế trong phần mộ tổ tiên. Và chỉ sau đó, đất nước mới được chữa lành.

Câu chuyện này ít được nhắc tới, có lẽ vì nó không có hồi kết huy hoàng, không có anh hùng cầm gươm. Nhưng nó nói với ta một điều rất thật: có những tình yêu chẳng "thay đổi được kết cục", nhưng vẫn cứ ở lại. Rít-pa không thể cứu sống con. Bà chỉ có thể gìn giữ phẩm giá của chúng trong cái chết. Vậy mà điều đó đủ để cả Thiên Chúa lẫn con người phải chú ý.

Đời ta cũng có những "tảng đá" như thế: bên giường một người thân đang hấp hối, bên một mối quan hệ tưởng đã chết, bên một điều tốt lành mà thế gian đã bỏ mặc cho chim trời. Ta bị cám dỗ quay đi, vì "còn làm được gì nữa đâu". Rít-pa dạy ta rằng đôi khi ơn gọi của mình không phải là chiến thắng, mà là ở lại. Canh giữ. Không để điều thiêng liêng bị phơi trần cho quên lãng.

Và Tin Mừng thì thầm rằng những cuộc canh thức lặng lẽ ấy không hề vô ích. Vua trần gian còn động lòng, huống chi Vua trên trời.

Lạy Chúa, xin cho con một trái tim như Rít-pa: biết ở lại nơi mọi người đã bỏ đi, biết canh giữ điều thiêng liêng ngay cả khi chẳng còn thấy hy vọng. Và xin cho con tin rằng lòng trung tín âm thầm của con, dù không ai thấy, vẫn được Chúa đoái nhìn. Amen.