Nhân loại thuộc lòng nửa câu đầu — này tôi là tôi tớ Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói — và bỏ quên nửa câu sau, nơi Luca hạ xuống một mệnh đề bình thản đến tàn nhẫn: rồi sứ thần từ biệt ra đi.
Ánh sáng rút lui khỏi căn phòng ấy, và những gì còn lại trong bóng tối mới là điều đáng nói. Không một nhân chứng. Không một dấu lạ để trưng ra trước ánh mắt của Giuse, của những người đàn bà bên giếng nước, của một ngôi làng biết đếm tháng. Sách Đệ Nhị Luật thì không mơ hồ chút nào về số phận của một trinh nữ đã đính ước mà mang thai. Thiên sứ nói xong liền đi, để lại bà đứng một mình giữa Nazareth với toàn bộ trọng lượng của một lời hứa mà chỉ mình bà nghe thấy.
Người ta quen hiểu tiếng "xin vâng" như một sự cúi đầu chịu đựng. Nhưng chữ Luca dùng — genoito — nằm ở thể cầu mong, thể của khát vọng chứ không phải của đầu hàng. Không phải "thôi thì đành vậy". Mà là: ước chi điều ấy thành sự.
Bà không cam chịu. Bà ao ước.
Và bà thốt lời ấy khi thiên sứ hãy còn đứng đó, giữa vầng sáng, lúc mọi sự còn dễ dàng — rồi giữ nó suốt ba mươi ba năm trong thinh lặng, không ai chứng thực, cho đến dưới chân thập giá, nơi tuyệt nhiên chẳng có thiên sứ nào trở lại.
(Luca 1, 26–38)