Suy niệm

“Con có hứa kính trọng và vâng phục cha cùng những đấng kế vị cha không?”

“Con có hứa kính trọng và vâng phục cha cùng những đấng kế vị cha không?”

Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là hai chữ "vâng phục". Và mỗi lần nghĩ đến, tôi lại nhớ về đêm Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu. Đêm ấy, Ngài biết rõ điều gì đang chờ mình – sự phản bội, nhục hình, thập giá. Tin Mừng kể rằng Ngài buồn sầu đến mức "mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất." Ngài đã cầu xin ba lần: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này." Đó không phải là lời của một người vâng phục cách dễ dàng. Đó là tiếng thưa của một Đấng đang run rẩy, đang muốn thoái lui, đang thật sự sợ hãi.

Nhưng rồi Ngài kết thúc bằng một câu làm thay đổi tất cả: "Nhưng xin đừng theo ý con, một theo ý Cha." Tôi nghĩ chính ở câu này mà đức vâng phục hiện ra đúng nghĩa nhất. Vâng phục không phải là không thấy khó, không thấy đau, không muốn từ chối. Vâng phục là dù thấy tất cả những điều ấy mà vẫn thưa "vâng". Chúa Giêsu không vâng lời vì Ngài không hiểu cái giá phải trả; Ngài vâng lời chính khi hiểu rõ nhất cái giá ấy.

Soi vào đó, tôi thấy câu "con hứa" của người linh mục cũng mang cùng một hình bóng. Người ta không hứa vâng phục cho những ngày dễ dàng – vì những ngày ấy đâu cần lời hứa. Người ta hứa cho chính những đêm Cây Dầu của riêng mình sau này, khi lòng cưỡng lại, khi thấy mình có lý, khi chỉ muốn nói "không". Lời hứa ấy được đặt sẵn ở đó, như một điểm tựa cho giây phút yếu lòng nhất.

Phần tôi, tôi tự hỏi liệu mình có dám thưa một tiếng "vâng" như thế với những điều khó trong đời mình không – một tiếng vâng đi qua sợ hãi mà vẫn đứng vững. Và tôi nghĩ, có lẽ giá trị của câu nói ấy không nằm ở chỗ nó dễ giữ, mà chính ở chỗ nó lặp lại tiếng thưa của Chúa trong vườn năm xưa: run rẩy, nhưng trung tín đến cùng.