"Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ. Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người." - (Mt 27, 51-53)
Chúng ta quen đọc trình thuật Thương Khó và dừng lại ở tiếng kêu lớn, ở bức màn Đền Thờ xé đôi. Nhưng Mátthêu ghi thêm một chi tiết kỳ lạ mà hầu như không ai để ý: ngay giây phút Đức Giêsu chết, những ngôi mộ đã bật tung.

Hãy chú ý cái nghịch lý về thời gian ở đây. Mồ mở ra vào Thứ Sáu Tuần Thánh — lúc mọi sự tưởng như là thất bại, là bóng tối, là dấu chấm hết. Nhưng những người bên trong lại chưa bước ra ngay. Họ chờ. Họ ở trong ngưỡng cửa đã mở toang suốt Thứ Bảy im lặng ấy, cho tới khi Đấng Phục Sinh đi trước mở đường. Chỉ sau khi Chúa trỗi dậy, họ mới ra khỏi mồ và đi vào thành.

Cái chết của Đức Kitô đã phá vỡ then cài của sự chết — nhưng sự sống thật chỉ tuôn trào từ sự phục sinh của Ngài. Thập giá mở cửa; Phục Sinh dẫn ta bước qua. Ơn cứu độ có hai nhịp như thế: một cái chết mở đường, và một sự sống lôi kéo ta theo.

Trong đời sống chúng ta cũng có những "ngôi mộ đã mở nhưng chưa bước ra" — những vết thương đã được tha thứ mà ta còn ngồi lì trong đó, những ân sủng đã ban mà ta chưa dám nhận. Đá đã lăn đi rồi. Điều còn thiếu không phải là cửa mở, mà là lòng tin để bước theo Đấng đã đi trước ta ra khỏi bóng tối.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, cái chết của Chúa đã mở tung mồ của con, và sự sống của Chúa gọi con bước ra. Xin cho con đừng ngồi mãi trong những nấm mồ đã được mở, nhưng dám tin và bước theo Chúa vào ánh sáng. Amen.